Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Thị hiếu nghe – nhìn lệch lạc đến bao giờ?

Cái gì bạn nghe càng nhiều bạn càng có xu hướng làm theo, cái gì xem càng nhiều càng khiến bạn ám ảnh. Nghenhìn ảnh hướng rất lớn đến cảm quan của bạn, hành động của bạn và dần dần là niềm tin của bạn.
Mỗi ngày khi mở máy tính lên tôi thấy cơ man nào là tin hot, sốc, nào là cô cã sĩ này mặc lộ hàng, em diễn viên kia đóng phim xxx, rồi thì hot girl từ phù thủy hóa thiên nga qua nghệ thuật dao kéo, lột trần bằng công nghệ tẩy trắng, nữ hàng nội y, khỏa thân vì môi trường….
Lạ là tin hot, ảnh nóng không phải chỉ từ các trang báo lá cải mà cả trang báo chính thống cũng đăng tải lại các tin giật gân này. Hầu như trang web nào muốn thu hút lượng độc giả lớn đều phải có mục này. Ồ vậy ra là đại đa số đọc giả online thích đọc tin loại này nhiều nhất. Ừ thì các bạn bảo là nó đạp vào mắt thì cách cái chơi thôi chứ nghiên cứu tìm tòi gì đâu. Vậy trong một mặt báo với các tin về Văn hóa, chính trị, du lịch , kinh doanh, khoa học…thì bao nhiêu phần trăm thời gian bạn dành cho việc click vào các tít giật gân gây sốc mà đọc xong chẳng đem lại cho bạn kiến thức bổ ích nào. Ngày hôm nay bạn thấy em này hot, mai cô kia sốc..cũng đến thế thôi. Dường như các nhân vật trong các bài viết đó chỉ là mồi câu của giới nhà báo và là thứ tiêu khiển mua vui trong mắt bạn đọc.
Cứ cởi là hot, cứ lộ là nổi
Nổi tiếng từ giá trị giải trí là điều bình thường, giải trí cũng là một nghệ thuật nếu như nó bao hàm tính trí tuệ như các diễn viên hài chẳng hạn. Nhưng nổi tiếng nhờ việc phô diễn cơ thể chẳng mấy đẹp đẽ trước công chung để lấy sự thu hút làm đầu thì chả biết nói gì nữa. Sáng nay tôi có đọc tin về một cô không biết nên gọi là ca sĩ hay người mẫu hay gì gì đó PTV được hàng loạt báo chí giật tí đi giật tít lại về chùm ảnh ngồn ngộn toàn thịt với các ăn mặc lố lăng chỉ để được nổi tiếng, trước đó cô cũng nổi tiếng nhờ việc lột trắng toàn thân và những phát ngôn rất khó hiểu cùng giọng hát không mê vào đâu được.
Cô ca sĩ kiễm diễn viên kiêm người mẫu...thường PR bằng cách phô bày các ... như thế này
Cô ca sĩ kiễm diễn viên kiêm người mẫu…thường PR bằng cách phô bày các … như thế này.
Ngồi với mấy anh em startup nói chuyện  năm rồi làm được gì, một cậu thì làm trang chia sẻ kiến thức, hợp tác, ý tưởng mà ngày chỉ có vài chục người vào rồi out, câu kia thì làm trang chia sẻ sách hay cũng không đến 500 visit một ngày thế mà cậu còn lại chỉ làm trang về chuyện xxx và ảnh hot girl, tin giật gân kiếm 20 triệu mỗi tháng từ quảng cáo và bán game với truy cập hàng chục ngàn mỗi ngày, thường xuyên có 200 người online. Thế mới thấy thị hiếu giới trẻ hiện nay ra sao.
Có cầu mới có cung?
Ừ thì có người bảo rằng do các báo chi giật tin chứ mình thời gian đâu tìm hiểu. Tạm chưa nói tới việc nhà báo họ giật tít câu view kiếm tiền, nếu một bài báo viết ra không ai đọc liệu còn có người đầu tư thời gian viết lách nữa không. Chưa kể tới việc các bài viết giật gân , phản cảm được nhiều người comment nhất, các comment đa phần là của các em tuổi teen.
Một tin được khai thác triệt để câu view từ báo chính thống tới báo lá cải, mạng xã hội
Một tin được khai thác triệt để câu view từ báo chính thống tới báo lá cải, mạng xã hội
Thử hỏi sau 5-10 năm nữa khi các ngày ngày tiếp xúc với các thông tin này thì còn thời gian để tìm hiểu các tin khác có giá hơn không. Mỗi ngày chúng ta có 24h, vậy bạn dành bao nhiêu thời gian được coi có ích để tìm hiểu thông tin giá trị cho mình. Bạn không thể tích lũy thời gian vì thời gian là cố định, không đổi với mỗi người 1 ngày , bạn chỉ có thể tích lũy sự hiểu đem lại giá trị cho bạn. Thời gian lãng phí đo nếu bạn dành cho việc tìm hiểu các kiến thức để sáng tạo ra một sản phẩm có ích, tìm hiểu cách phối đồ một bộ thời trang để ăn mặc đỡ phản cảm hơn, tìm hiểu các kĩ năng giao tiếp để tạo vốn kiến thức xã hội cho bản thân, tìm hiểu cách thức hoạt động của doanh nghiệp để ươm mầm ước mô gây dựng sự nghiệp tương lại… liệu có đáng quý hơn.
Game online là phúc hay là họa?
Hang triệu người đang chơi game online, họ bỏ hàng giờ thậm chí cả nửa ngày chỉ đẻ chơi game, thời gian còn lại là ăn và ngủ. Điều đáng buồn hơn đa phần là học sinh, sinh viên, những người chưa kiếm ra tiền vẫn sống dựa vào bố mẹ. Hôm qua tôi nghe tin trên truyền hình về một nhân viên ngần hang flafm việc quá sức trong 72h liên tục đã tử vong, năm vừa rồi cũng nhiều em học sinh phải vào viện vì ngồi chơi game online thâu đêm, các bác dân văn phòng thì ngồi lỳ bên máy tính làm việc , cuối giờ tranh thủ game online, buổi trưa có chút thời gian nghỉ ngơi quý báu cũng lập mạng nội bộ chơi mấy trò giải trí giết thời gian. Cuối ngày về nhà nếu vợ hỏi chuyện đó chắc là lảng khéo chứ tạng dân văn phòng ngồi lỳ thế liệu được 5 phút không.
chết vì chơi game liên tục hàng giờ
chết vì chơi game liên tục hàng giờ
Xã hội chúng ta đang yếu mọi thứ, từ sức khỏe hao phí vô tội vạ tới trí lực, tinh thần. Đâu đó tôi vẫn đọc được gương của một số bạn trẻ khởi nghiệp từ tay trắng, mày mò lặn lội học hỏi các bậc đàn anh để gây dựng cơ nghiệp hàng tỷ đồng khi còn là sinh viên mà thấy ấm lòng, nhưng dù gì thì cũng là số hiếm hơi trong xã hội hiện nay, trong vô vàn các anh hùng bàn phím suốt ngày ngồi chém gió online.

Không có nhận xét nào: